Đây là một trong những thay đổi trực tiếp nhất về quyền lợi của người yêu cầu bồi thường tại Luật Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước sửa đổi 2026, số 15/2026/QH16.
1. Theo đề nghị của người yêu cầu bồi thường, cơ quan trực tiếp quản lý người thi hành công vụ gây thiệt hại tạm ứng kinh phí bồi thường đối với những thiệt hại sau đây:
a) Thiệt hại về tinh thần quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 6 Điều 27 của Luật này;
b) Thiệt hại khác có thể tính được ngay mà không cần xác minh.
2. Thủ trưởng cơ quan trực tiếp quản lý người thi hành công vụ gây thiệt hại quyết định mức tạm ứng cho người yêu cầu bồi thường nhưng không dưới 75% giá trị các thiệt hại quy định tại khoản 1 Điều này.
Như vậy, theo đề nghị của người yêu cầu bồi thường, cơ quan trực tiếp quản lý người thi hành công vụ gây thiệt hại phải tạm ứng kinh phí đối với hai nhóm thiệt hại.

Nhóm thứ nhất là thiệt hại về tinh thần quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 6 Điều 27 Luật Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước. Cụ thể, gồm các thiệt hại về tinh thần do:
- Bị áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn;
- Bị tạm giữ theo thủ tục hành chính;
- Bị đưa vào trường giáo dưỡng, cơ sở giáo dục bắt buộc hoặc cơ sở cai nghiện bắt buộc;
- Bị giữ khẩn cấp, bắt, tạm giữ, tạm giam hoặc chấp hành hình phạt trái pháp luật;
- Người bị thiệt hại chết;
- Công chức bị buộc thôi việc trái pháp luật.
Nhóm thứ hai là những thiệt hại khác có thể tính được ngay mà không cần thực hiện việc xác minh.
Thủ trưởng cơ quan trực tiếp quản lý người thi hành công vụ gây thiệt hại có trách nhiệm quyết định mức tạm ứng. Mức tạm ứng không được thấp hơn 75% giá trị các thiệt hại nêu trên.
Trong khi đó, khoản 4 Điều 44 Luật Trách nhiệm bồi thường của Nhà nước 2017 quy định mức tạm ứng do Thủ trưởng cơ quan giải quyết bồi thường quyết định nhưng không thấp hơn 50% giá trị thiệt hại. Luật năm 2017 còn quy định chi tiết việc sử dụng dự toán quản lý hành chính hoặc đề nghị cơ quan tài chính cấp kinh phí tạm ứng.
RSS