Theo Kết luận 09-KL/TW, việc hoàn thiện cấu trúc hệ thống pháp luật phải bảo đảm một số định hướng trọng tâm. Trước hết, cấu trúc hệ thống pháp luật được xác định theo thứ bậc nguồn luật, bao gồm hệ thống văn bản quy phạm pháp luật (Hiến pháp; văn bản của Quốc hội, Ủy ban Thường vụ Quốc hội; văn bản dưới luật của các cơ quan Trung ương; văn bản của chính quyền địa phương) và các nguồn bổ trợ như án lệ, tập quán, lẽ công bằng.
Đồng thời, mở rộng phạm vi áp dụng và xác định rõ giá trị pháp lý của các nguồn bổ trợ, cho phép sử dụng án lệ, tập quán, lẽ công bằng để điều chỉnh các quan hệ xã hội chưa được quy định hoặc chưa rõ trong văn bản quy phạm pháp luật. Trường hợp có nhiều quy định khác nhau về cùng một vấn đề, ưu tiên áp dụng quy phạm pháp luật chuyên ngành so với quy phạm pháp luật chung.

Kết luận cũng đặt ra yêu cầu đơn giản hóa hệ thống văn bản quy phạm pháp luật theo hướng mỗi chủ thể có thẩm quyền chỉ ban hành một hình thức văn bản, phù hợp với lộ trình thực tiễn. Nội dung văn bản phải quy định rõ mục đích, phạm vi điều chỉnh, hiệu lực và quy định chuyển tiếp nhằm khắc phục các hạn chế trong quá trình xây dựng, thi hành pháp luật; đồng thời hạn chế ban hành nhiều văn bản quy định chi tiết, hướng dẫn.
Đáng chú ý, Kết luận nhấn mạnh không ban hành một văn bản quy phạm pháp luật để sửa đổi, bổ sung nhiều văn bản khác nếu các văn bản đó không có mối liên hệ chặt chẽ về nội dung hoặc không cùng điều chỉnh một nhóm lĩnh vực.
RSS