Theo khoản 3 Điều 1 Pháp lệnh 01/2026/UBTVQH16, Điều 4 của Pháp lệnh Hợp nhất văn bản quy phạm pháp luật 2012 được sửa đổi theo hướng quy định rõ:
Văn bản hợp nhất được cơ quan, tổ chức, cá nhân sử dụng làm căn cứ chính thức trong viện dẫn và áp dụng pháp luật.

So với quy định cũ tại Điều 4 Pháp lệnh 01/2012/UBTVQH13, đây là điểm mới đáng chú ý. Cụ thể, Điều 4 Pháp lệnh năm 2012 chỉ quy định:
“Văn bản hợp nhất được sử dụng chính thức trong việc áp dụng và thi hành pháp luật.”
Như vậy, Pháp lệnh 01/2026/UBTVQH16 đã mở rộng và làm rõ hơn giá trị sử dụng của văn bản hợp nhất khi bổ sung nội dung “viện dẫn” bên cạnh việc “áp dụng pháp luật”, đồng thời xác định rõ đây là căn cứ chính thức để cơ quan, tổ chức, cá nhân sử dụng trong thực tiễn.
Không chỉ bổ sung giá trị pháp lý của văn bản hợp nhất, Pháp lệnh mới còn lần đầu tiên quy định cụ thể cách thức viện dẫn văn bản hợp nhất.
Theo khoản 2 Điều 4 được sửa đổi, khi viện dẫn văn bản hợp nhất của luật hoặc pháp lệnh phải ghi tên, số, ký hiệu của luật, pháp lệnh được sửa đổi, bổ sung và kèm theo cụm từ “hợp nhất tại Văn bản hợp nhất số...” cùng số, ký hiệu của văn bản hợp nhất. Đối với các văn bản khác do cơ quan có thẩm quyền ở Trung ương hoặc địa phương ban hành, việc viện dẫn cũng phải thực hiện theo nguyên tắc tương tự.
Đồng thời, Pháp lệnh còn quy định khi viện dẫn phần, chương, mục, tiểu mục, điều, khoản hoặc điểm trong văn bản hợp nhất thì phải nêu rõ số thứ tự tương ứng của nội dung được viện dẫn để bảo đảm tính chính xác trong quá trình áp dụng pháp luật.
RSS