
Cụ thể, khoản 1 Điều 40 dự thảo Luật Bưu chính sửa đổi quy định định danh bưu gửi là việc gán cho mỗi bưu gửi một mã nhận dạng duy nhất trong phạm vi hệ thống của doanh nghiệp bưu chính.
Mã định danh bưu gửi do doanh nghiệp bưu chính tạo lập kể từ thời điểm chấp nhận bưu gửi và phải được duy trì liên tục, không bị gián đoạn trong suốt quá trình cung cấp dịch vụ.
Như vậy, ngay khi tiếp nhận bưu gửi, doanh nghiệp bưu chính phải thiết lập mã nhận dạng riêng cho bưu gửi đó. Mã định danh phải gắn với bưu gửi trong toàn bộ quá trình xử lý, từ khi được tiếp nhận cho đến khi hoàn thành việc phát.
Bên cạnh đó, theo khoản 2 Điều 40 dự thảo, mã định danh bưu gửi được sử dụng để:
- Theo dõi bưu gửi;
- Quản lý bưu gửi;
- Truy vết bưu gửi trong toàn bộ quá trình chấp nhận, chia chọn, vận chuyển và phát bưu gửi;
- Phục vụ việc quản lý, sử dụng dữ liệu bưu chính theo quy định của pháp luật.
Theo đó, bưu gửi không chỉ được cấp mã định danh tại thời điểm tiếp nhận mà còn phải được truy vết liên tục trong các công đoạn chấp nhận, chia chọn, vận chuyển và phát.
Tuy nhiên, không phải mọi bưu gửi đều thuộc phạm vi áp dụng quy định về mã định danh. Căn cứ khoản 3 Điều 40 dự thảo Luật Bưu chính sửa đổi, việc định danh bưu gửi không bao gồm:
- Bưu gửi được gửi tại thùng thư công cộng;
- Bưu thiếp;
- Báo;
- Tạp chí.
Như vậy, theo nội dung Dự thảo, các bưu gửi thông thường do doanh nghiệp bưu chính chấp nhận sẽ phải có mã định danh duy nhất và được duy trì liên tục để theo dõi, quản lý, truy vết, trừ các trường hợp được loại trừ nêu trên. Nếu được thông qua, quy định này được áp dụng từ ngày 01/7/2027.
RSS