Cụ thể, theo đề xuất tại điểm a khoản 2 Điều 16 dự thảo Luật Định danh và xác thực điện tử, đối với các đối tượng quy định tại khoản 1 Điều 7 gồm cơ quan, tổ chức, cá nhân, danh tính điện tử có giá trị pháp lý tương đương việc cung cấp thông tin hoặc sử dụng, xuất trình giấy tờ, tài liệu chứa thông tin đó khi thực hiện thủ tục hành chính, dịch vụ công, các giao dịch và hoạt động khác.
Điều này đồng nghĩa với việc trong phạm vi pháp luật cho phép, người dân và tổ chức có thể sử dụng danh tính điện tử thay cho việc xuất trình giấy tờ truyền thống khi thực hiện nhiều thủ tục hoặc giao dịch trên môi trường điện tử.

Để phục vụ việc khai thác và sử dụng, khoản 3 Điều 16 quy định cơ quan, tổ chức, cá nhân được khai thác và sử dụng danh tính điện tử của mình và các đối tượng thuộc sở hữu thông qua ứng dụng định danh quốc gia.
Đồng thời, hệ thống thông tin của cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội và các đơn vị cung cấp dịch vụ công được kết nối với Cơ sở dữ liệu quốc gia về định danh và xác thực điện tử để phục vụ giải quyết thủ tục hành chính, dịch vụ công và các hoạt động quản lý nhà nước khác.
Bên cạnh đó, theo khoản 3 Điều 4, mỗi đối tượng chỉ có một danh tính điện tử duy nhất, bảo đảm chính xác, đầy đủ và được cập nhật kịp thời.
Đồng thời, dự thảo cũng yêu cầu việc thu thập, xử lý dữ liệu phải có mục đích hợp pháp, giới hạn trong phạm vi cần thiết và tuân thủ pháp luật về bảo vệ dữ liệu cá nhân; bảo đảm an ninh, an toàn thông tin ở mức cao, phòng chống giả mạo và gian lận danh tính.
Ngoài ra, Điều 37 dự thảo còn quy định ứng dụng định danh quốc gia dự kiến được sử dụng để truy cập và quản lý dữ liệu, cung cấp dịch vụ công, cấp chữ ký số, tích hợp thanh toán quốc gia và thiết lập kênh giao tiếp số giữa Nhà nước với người dân.
RSS